Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

GIẢ VỜ

Bích Ngọc e lệ với chiếc yếm thắm bên hồ sen




Chắc chỉ là say nắng
Chẳng phải mắc cỡ đâu
Nào đã nói một câu
Tỏ tình hay thương nhớ

Hờn giận là lấy cớ
Để được dỗ dành thôi
Nước mắt nếu có rơi
Chẳng phải buồn nhé đấy


Nếu vô tình có thấy
Anh bên ai thì thầm
Em sẽ chẳng lại gần
Mặc trong lòng giông bão


Em giả vờ mều máo
Nhưng chỉ giả vờ thôi
Khi bóng ai khuất rồi
Tim em sao đau nhói.

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

THĂM HẢI DƯƠNG.


Anh nhé cùng em thăm Hải Dương
Phố xá thênh thang những con đường
Cùng xem rối nước phường Thanh Hải
Ngắm mây lãng đãng bến sông Thương.

Em đưa anh về với Ninh Giang
Nắng trải đồng xa lúa chín vàng
Bánh gai một lần ăn nhớ mãi
Con đò còn đợi khách chưa sang.

Kinh Môn nhà máy đang rộn rã
Hoàng Thạch vươn mình ra biển khơi
Đôi bàn tay ngọc cô thợ trẻ
Xây dựng quê hương đẹp tuyệt vời.

Sử sách nghìn năm còn lưu mãi
Anh hùng Nguyễn Trãi rạng Côn Sơn
Vó ngựa oai hùng Trần Hưng Đạo
Lời hịch vọng vang với Nước non.

Hải Dương mảnh đất linh nhân kiệt
Thế hệ sau nối bước cha anh
Tim em ghi dấu lời hẹn ước
Gió đưa vải chín mọng trên cành.